Được viết bời: Mark Manson
Nguồn: https://markmanson.net/do-something
Tôi đã làm việc trong lĩnh vực phát triển bản thân trong phần lớn cuộc đời mình. Tôi đã tìm thấy rất nhiều ý tưởng và khái niệm cũng như phát minh ra khá nhiều thứ của riêng mình. Nhưng sau đây là một trong những ý tưởng quan trọng nhất mà tôi đã tình cờ khám phá trong đời.
Hành động không chỉ ảnh hưởng đến động lực, mà còn là nguyên nhân của nó.
Hầu hết mọi người chỉ cam kết hành động nếu họ cảm nhận được nguồn động lực ở một mức độ nhất định. Và họ chỉ có động lực khi họ có được cảm hứng.
Và tất cả chúng ta đều đã buông lơi vì thiếu động lực trước đây. Đặc biệt là trong những lúc chúng ta không nên như vậy. Chúng ta cảm thấy thờ ơ và lười nhác với một mục tiêu nhất định mà chúng ta đã đặt ra cho bản thân mình vì cảm thấy thiếu động lực, và chúng ta thiếu động lực vì chúng ta không cảm thấy được bất kỳ cảm xúc khao khát mãnh liệt để hoàn thành nhiệm vụ.
Cảm hứng –> Động Lực –> Hành Động Mong Muốn
Nhưng có một vấn đề về việc hoạt động dưới khuôn khổ này: thường thì những thay đổi và hành động mà chúng ta cần nhất trong cuộc sống được truyền cảm hứng từ những cảm xúc tiêu cực đồng thời nó cũng ngăn cản chúng ta hành động.
Nếu ai đó muốn sửa chửa lại mối quan hệ với mẹ của họ, những cảm xúc của hoàn cảnh ( tổn thương, phẩn nộ, né tránh) hoàn toàn chống lại hành động cần thiết để khắc phục nó ( đối đầu, trung thực và giao tiếp).
Nếu ai đó muốn giảm cân vì những trải nghiệm xấu hổ nặng nề về cơ thể của họ, sau đó hành động tới phòng tập thể hình có thể truyền cảm hứng cho họ chính xác như những cảm xúc giữ họ ở nhà trên chiếc ghế dài ngay từ đầu.
Những tổn thương trong quá khứ, kỳ vọng tiêu cực, cảm giác có lỗi, xấu hổ và sợ hãi thường xuyên thúc đẩy chúng ta rời xa những hành động cần thiết để vượt qua chính những tổn thương, kỳ vọng tiêu cực và cảm xúc tiêu cực đó.
Cách Động Lực Thực Sự Làm Việc.
Đây là một tình huống khó nhằn. Nhưng chuỗi động lực không phải chỉ là chuỗi ba phần, mà còn là một vòng lặp lại vô tận.
Cảm Hứng –> Động Lực –> Hành động –> Cảm Hứng –> Động Lực –> Hành động –> Etc.
Hành động của bạn tạo ra những phản ứng và cảm hứng, sau đó nó tiếp tục thúc đẩy cho hành động tương lai của bạn. Tận dụng những kiến thức đó, chúng ta có thể định hướng lại suy nghĩ của mình theo cách sau:
Cảm Hứng –> Động Lực –> Hành động
Kết luận là nếu bạn thiếu động lực để tạo những thay đổi quan trọng trong cuộc sống, thì hãy làm điều gì đó, bất cứ điều gì, và sau đó khai thác những phản hứng của hành động đó như một cách để bắt đầu động lực cho chính bạn.
Tôi gọi đó là nguyên tắc “ Làm Gì Đi”. Tôi đã phát triển nó một cách tình cờ trong những năm tôi làm tư vấn, giúp đỡ mọi người đang bị bất động bởi sự sợ hãi, ngụy biện, và thờ ơ để hành động.

Nó bắt đầu từ chủ nghĩa thực dụng đơn giản: Bạn trả cho tôi ở đây để bạn có thể làm tốt được một điều gì đó. Tôi không quan tâm, cứ làm đi!
Điều tôi nhận thấy là thường khi mọi người làm một điệu gì đó, thậm chí là những hành động nhỏ nhặt nhất, nó sẽ sớm mang lại cảm hứng và động lực để làm việc khác. Họ đã gửi một tín hiệu cho chính họ rằng” Được rồi, mình đã làm được nó, mình đoán mình có thể làm được hơn nữa.” Và từ từ chúng ta sẽ làm được mọi điều từ đó.
Làm Thế Nào Để Tìm Thấy Động Lực Từ Mọi Thứ.
Nhiều năm qua, tôi đã áp dụng tốt nguyên tắc “ Làm Gì Đi” trong cuộc sống của mình.
Ví dụ rỏ ràng nhất là vận hành website này và công việc kinh doanh trực tuyến của tôi. Tôi tự làm. Tôi không có sếp để nói với tôi rằng cái gì cần và cái gì không cần làm. Tôi thường xuyên phải đối mặt với những rủi ro đã được tính toán trong đó là đầu tư chính bản thân mình, cả về tài chính lẩn cảm xúc (dành hàng tháng trời để viết một quyển sách, xây dựng lại thương hiệu cho toàn bộ website, ngừng bán những sản phẩm trước đây của tôi …).
Nó là khoản thời gian căng thẳng thần kinh, với những cảm giác nghi ngờ, không chắc chắc bao phủ. Khi đó không có ai bên cạnh để thúc đẩy bạn, ngồi và xem ti vi lặp lại cả ngày nhanh chóng trở thành một lựa chọn hấp dẫn hơn.
Vài năm đầu tiên làm việc cho chính mình, cả tuần liền trôi đi không hoàn thành được công việc gì không ngoài lý do nào khác là tôi đã lo lắng và căng thẳng với những việc tôi phải làm, và nó không đơn giản chút nào để dừng lại. Tôi đã nhanh chóng học được rằng phải ép bản thân làm điều gì đó, thậm chí là những nhiệm vụ tầm thường, và nó nhanh chóng khiến cho những nhiệm vụ lớn hơn dường như dễ dàng hơn.
Nếu tôi phải thiết kế lại toàn bộ website, tôi buộc bản thân mình phải ngồi xuống và nói, “Được rồi, tôi sẽ phải thiết kế lại tiêu đề bây giờ.” Nhưng sau khi tiêu đề hoàn thành, tôi đã thấy bản thân mình duy chuyển qua những phần khác. Và trước khi tôi biết được những điều đó, tôi đã được tiếp thêm năng lượng và bước chân vào dự án.
Tôi cũng sử dụng điều này thường xuyên trong cuộc sống của mình. Nếu tôi sắp sửa giải quyến một vấn đề lớn mà tôi lo lắng, hoặc nếu tôi ở một đất nước mới và tôi cần phải thúc đẩy bản thân một chút để ra ngoài và gặp gỡ mọi người, tôi áp dụng nguyên tắc “Làm Gì Đi”. Thay vì mong đợi vào ông trời, tôi quyết định, “Được rồi, mình sẽ bắt đầu phát thảo thử”, hoặc “Mình sẽ ra ngoài và uống cốc bia xem thử chuyện gì xảy ra tiếp theo”. Hành động đơn thuần này hầu như luôn luôn thúc đẩy tôi.
Chắc chắn rằng, hành động phù hợp xuất hiện vào lúc này hay lúc khác. Động lực là tự nhiên. Cảm hứng là rỏ ràng. Nó là toàn bộ phương pháp dễ dàng hơn để hoàn thành những mục tiêu của tôi.
Giáo viên toán của tôi từng nói với chúng tôi ở trường cấp ba là “ Nếu bạn không biết làm gì với một vấn đề, bắt đầu viết cái gì đó xuống, não của bạn sẽ bắt đầu mường tượng ra đường bạn đi”. Và chắc chắc đủ cho tới ngày hôm này, đó là một điều đúng đắc. Chính những hành động đơn giản này đã truyền cảm hứng cho những suy nghĩ và ý tưởng mới, hướng chúng ta giải quyết những vấn đề trong cuộc sống. Nhưng cái nhìn mới đó không thể đến nếu chúng ta chỉ đơn giản là ngồi đó và nhìn.
Tôi đã từng nghe câu chuyện về một tiểu thuyết gia đã viết hơn 70 cuốn tiểu thuyết. Ai đó đã hỏi ông ấy làm thế nào ông ta có thể duy trì được cảm hứng và động lực mỗi ngày, vì những nhà văn thường nổi tiếng với sự trì hoản và chiến đấu qua những cơn “không thể viết”. Tiểu thuyết gia đã trả lời, “200 từ nhảm nhí mỗi ngày, vậy thôi.” Ý tưởng là nếu ông ấy buộc bản thân viết 200 từ nhảm nhí mỗi ngày, thường xuyên hơn là không viết gì, hành động viết sẽ truyền cảm hứng và trước khi ông ta biết được nó, ông ta đã có được hàng ngàn trang.
Có thể bạn sẽ nhận ra ý tưởng này trong các bài viết khác với những vỏ bọc khác. Tôi đã thấy nó được đề cập trong những thuật ngữ như là “phía trước thất bại” hoặc “ sẳn sàng, cháy lên, đích đến”. Nhưng dù cho bạn tự đóng khung nó thế nào, nó cũng là một tư duy cực kỳ hữu dụng và là thói quen tốt để làm theo.
Thời gian càng trôi qua, tôi càng nhận ra rằng thành công trong bất cứ chuyện gì gắn liền với ít kiến thức và tài năng, và gắn chặn với hành động được bổ sung bởi kiến thức và tài năng. Bạn có thể trở nên thành công ở lĩnh vực mà không cần biết bạn đang làm gì. Bạn có thể trở nên thành công ở mọi lĩnh vực mà không cần quá nhiều tài năng đặc biệt về nó. Nhưng bạn không bao giờ trở nên thành công ở bất cứ lĩnh vực nào nếu bạn không hành động.



























